Hướng nội khiến tớ khó mở lòng như thế nào?

hướng nội

Tớ có một nỗi lo luôn thường trực, đó là bản thân rất khó mở lòng để sẻ chia và luôn cảm thấy thật lạc lõng trong các cuộc vui chơi. Những điều này chẳng phải vì tớ muốn thế, mà vì nó bắt nguồn từ sự trầm lắng trong tâm hồn và bài viết này là đôi chút tâm sự của một người hướng nội.

Để tớ kể cho cậu nghe một câu chuyện nhỏ!

Mùa hè năm ngoái (tức là năm 2022), nhóm bạn cấp 3 của tớ có dự định đi Quy Nhơn cùng nhau. Ban đầu, tớ rất phấn khởi và trong đầu nghĩ chắc chỉ mấy đứa hay đàn đúm, nhậu nhẹt đi cùng nhau thôi. Ấy vậy mà sau khi đóng tiền, một nhóm chat được mở ra và có tận hơn 10 thành viên. Dĩ nhiên là con số đã bao gồm cả các tệp đính kèm như: vợ, chồng, bồ,… Nhưng mà khúc này tâm trạng tớ vẫn ổn, vẫn rất phấn khởi vì được đi du lịch cùng các bạn.

Vài hôm sau, một thằng bạn nhắn tin hỏi ý kiến cho em họ đi cùng, và tớ thẳng thừng nhắn “KHÔNG”. Tuy nhiên, vì chỉ có một mình mình vote “KHÔNG” nên cậu em họ đó vẫn tham gia chuyến đi cùng mọi người. Ngay sau đó tớ bắt đầu cảm thấy hoang mang, buồn và chẳng muốn đi nữa. Nhưng vì vé máy bay đã mua, rồi hơn chục năm nay mới đi chơi cùng các bạn mà không lẽ bỏ dở. Vậy là tớ vẫn đi.

Nhưng mà cậu biết gì không, trong suốt chuyến đi 3 ngày 2 đêm ấy, tớ không thể vui nổi. Thậm chí, đêm đầu tiên tớ còn ôm máy tính ngồi khóc một mình. Giờ nghĩ lại vẫn thấy tủi thân và lạc lõng kinh khủng.

Hướng nội thực sự khiến tớ khó mở lòng?

người hướng nội

Sau chuyến du lịch, tớ bắt đầu tìm hiểu tại sao bản thân lại nhỏ nhen đến mức cực đoan như vậy? Phải chăng có gì đó không ổn ở chính bên trong tâm hồn của mình? Suốt quá trình này, tớ phát hiện ra, rằng từ lâu bản thân vốn đã có những suy nghĩ và cảm xúc khá mãnh liệt như:

  • Không thật sự thích đi chơi với những đối tượng chưa thân.
  • Không có nhu cầu bắt chuyện với người lạ.
  • Khó sẻ chia nỗi buồn với người khác, kể cả đó là bạn của mình.
  • Nhạy cảm với những chuyện không đầu, không cuối.
  • Thích ở nhà một mình, có thể ở trong nhà suốt một tháng mà không bước chân ra khỏi cổng.
  • Hay tự mày mò làm cái nọ, cái kia. Ngay cả chiếc blog nhỏ xinh này tớ cũng tự làm đến 90% các cậu ạ.

Cùng ti tỉ những dấu hiệu khác xuất hiện giúp tớ nhận ra mình là một người hướng nội. Từ lúc đó, tớ bắt đầu cuộc hành trình khám phá bản thân, học những điều có thể giúp mình tốt hơn mỗi ngày, đi chơi cùng bạn bè nhiều hơn,…

Đến hôm nay, mặc dù tớ đã có những thay đổi nhất định trong tâm trí như: không còn bài xích việc làm quen với người lạ, ít suy nghĩ mơ hồ hơn,… nhưng trên thực tế thì tớ vẫn chưa thể mở lòng với thế giới hoàn toàn. Tuy nhiên, mỗi ngày tớ vẫn đang nỗ lực một chút và tớ biết nhiều người hướng nội ngoài kia cũng giống như tớ. Vậy nên, mong các cậu hãy thông cảm cho những người hướng nội nhiều hơn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *